Một quán cà phê sân vườn lấy hồ koi làm trung tâm. Ánh sáng ở đây không để “sáng” — mà để giữ lại sự tĩnh lặng của một khu vườn khi đêm xuống.
Bán không gian, không bán độ sáng
Khách đến một quán cà phê sân vườn vì bầu không khí, không vì độ rọi. Vì vậy nguyên tắc đầu tiên của chúng tôi là tiết chế: đủ tối để người ta thấy thư giãn, đủ sáng để đi lại an toàn và nhìn rõ khuôn mặt nhau. Ánh sáng phục vụ cuộc trò chuyện, chứ không lấn át nó.

Ánh sáng kể chuyện khu vườn
Chúng tôi dùng đèn nấm thấp, đèn rọi gốc cây và đèn soi mặt nước để dẫn mắt người đi qua khu vườn theo từng lớp. Mỗi điểm sáng làm nổi một chi tiết — một tảng đá, một gốc bonsai, một khóm dương xỉ — rồi nhường lại phần còn lại cho bóng tối.

Trong một khu vườn, bóng tối cũng là vật liệu. Ánh sáng chỉ đẹp khi biết chừa chỗ cho đêm.
Mặt nước là tấm gương
Hồ koi phản chiếu ánh đèn và kiến trúc, nhân đôi mọi hiệu ứng. Chúng tôi chọn vị trí và cường độ từng nguồn sáng để mặt nước bắt được những vệt sáng đẹp nhất, biến cả khu vườn thành một bức tranh đối xứng lúc tĩnh lặng.

Trong nhà: ấm và mời gọi
Khu ngồi trong nhà chuyển sang một giọng ấm hơn: đèn lồng, ánh sáng trên mặt bàn gỗ, đủ để dễ chịu cho một buổi ngồi lâu. Cùng một ngôn ngữ ánh sáng, hai sắc thái — ngoài vườn trầm tĩnh, trong nhà ấm cúng.








